Gặp cụ bà 97 tuổi được phong "sành sỏi Internet nhất Việt Nam"
Gặp cụ bà 97 tuổi được phong "sành sỏi Internet nhất Việt Nam"
Chuyện
trong chung cư "Có căn nhà nằm nghe nắng mưa": Cụ bà giúp việc 60 năm ở
Sài Gòn, cuối đời được người dưng chăm sóc"Trước sau vẫn là vợ
chồng..." - Sự vị tha trong tình yêu của cụ bà 50 năm chờ chồngNhiều
người cứ hỏi cụ Thi rằng cụ đã lớn tuổi như vậy, sức khỏe lại yếu, phải
sống dựa vào con cháu thì học hành thứ khác để làm gì nhưng cụ Thi chỉ
cười. Cụ bảo, mình thích thì mình học thôi, học là học chứ đâu cần biết
học để làm gì.Ngày hôm qua, khi thông tin về cụ Lê Thi - người phụ nữ 97 tuổi được mệnh danh là bà cụ "sành sỏi Internet nhất Việt Nam" được đăng tải trên trang báo nước ngoài, cụ Thi trở nên nổi tiếng hơn, được hàng nghìn người biết tới.
Ngồi
trong căn nhà nhỏ ở cuối phố Xa La (Hà Nội), ngày nào cụ Thi cũng lướt
đủ các trang web, báo mạng trong nước. Vì thế những lời khen chê, đồn
đại bên ngoài, cụ đều biết cả. Không vui, không bất ngờ, cụ Thi đón nhận
tất cả những điều đó một cách rất bình thản. Cụ bảo, đây không phải lần
đầu tiên cụ lên báo chia sẻ về chuyện học hành. Cách đây rất lâu, nhiều
tờ báo, kênh truyền hình trong nước đã từng đến đưa tin, viết bài về
cụ.
Cụ
Thi nói mình giờ đây mắt mờ, chân chậm, học được nhiều nhưng cũng quên
đi nhiều. Những kiến thức lúc trẻ khắc sâu trong trí nhớ vẫn có thể gợi
lại nhưng kiến thức mới học, ngày hôm trước còn thuộc vanh vách, hôm sau
cụ đã quên sạch. "Vậy nên cứ gọi tôi là cụ Thi thôi, đừng gọi tôi là cụ
bà sành sỏi Internet nhất Việt Nam, tôi chẳng dám nhận (cười)".
Nhắc
lại kỉ niệm gặp gỡ các nhà báo nước ngoài, cụ Thi bảo, hồi cuối năm
2016, đoàn phóng viên của Singapore sang Việt Nam để tìm hiểu cuộc sống
của những người cao tuổi. Họ chủ yếu viết về những người có hoàn cảnh
khó khăn nhưng rồi bỗng nhiên họ tự hỏi, chẳng lẽ nhắc đến các cụ già
Việt Nam, họ chỉ có thể vẽ nên bức tranh toàn những người neo đơn, khốn
khó và yếu đuối, cần được giúp đỡ. Thế là họ muốn tìm thêm những người
có học thức, tân tiến và có cuộc sống yên ấm hơn. "Tôi mắc ung thư đã 3
năm nhưng còn sức là tôi còn học"
Sức
khỏe của cụ Thi hiện tại rất yếu, cụ đã nghỉ vẽ tranh từ hơn một năm
nay và việc lướt web, lâu nhất chỉ diễn ra 15-20 phút/ lần. So với những
bức ảnh mà các nhà báo nước ngoài chụp, lưng cụ Thi giờ đã còng hơn
nhiều và đôi mắt cũng mờ đục, tai nghễnh ngãng hơn xưa. Cụ Thi nói mình
bị mắc bệnh ung thư da đã 3 năm, sức khỏe rất yếu và xương sống bị gãy
nên không thể ngồi lâu. Tuy vậy, cụ thấy mình vẫn còn khá minh mẫn và đủ sức tự lo sinh hoạt cá nhân. Những lúc con cháu bận rộn, cụ Thi có thể tự nấu ăn, gọt hoa quả mà không cần nhờ đến sự trợ giúp của bất kỳ ai.
Nhiều
năm qua, khi sức khỏe giảm sút, cuộc sống của cụ Thi chỉ bó hẹp trong
căn nhà với 4 bức tường bao quanh. Sợ cụ buồn nên con cháu đặt ngay
chiếc laptop trên giường, muốn chơi facebook hay nghe nhạc lúc nào, cụ
có thể sử dụng tùy thích. Điều này khiến cụ Thi thấy thích thú và thoải
mái hơn. Chiếc laptop không chỉ là công cụ giải trí mà nó còn giúp cụ
học hỏi được nhiều điều bổ ích.
Cụ
Thi kể, từ ngày biết mặt chữ, cụ dành thời gian đọc nhiều sách báo.
Những cuốn tiểu thuyết kinh điển như: Hội chợ phù hoa, Những người khốn
khổ, Tây Du Ký, Hồng lâu mộng... cụ đều đã từng đọc không sót một trang.
Từ năm 2007, khi biết sử dụng máy tính, cụ thường lên mạng cập nhật tin
tức qua các trang báo hay đọc cả văn học mạng của người trẻ và nghiên
cứu thêm về hội họa.
Gian phòng ấm cúng của cụ Thi.
"Chiếc
máy tính này kỳ diệu lắm. Ban đầu tôi chỉ định dùng nó để gõ tiểu
thuyết Ngược dòng của mình nhưng rồi dần dần, các cháu dạy tôi lên mạng,
thế là tôi biết thêm được nhiều thứ hay ho".
Mấy
năm trước, cụ Thi thường thức thâu đêm suốt sáng để viết tiểu thuyết.
Cụ bảo viết là một công việc đòi hỏi sự sáng tạo rất cao và tư duy
logic. Để viết tiểu thuyết, cụ phải đọc rất nhiều sách, mở mang hiểu
biết của chính mình. Bên cạnh đó, cụ cần hệ thống lại mọi thứ, xây dựng
mạch truyện sao cho hợp lý để nội dung của nó vừa mang giá trị nhân văn,
vừa truyền tải được câu chuyện riêng của cuộc đời cụ.
Vì
việc viết lách hao tổn tâm sức như vậy nên mấy năm nay, cụ Thi không đủ
sức thực hiện. Cụ đã đặt bút, thực hiện được hơn 70 trang cuốn Ngược
dòng phần 3 nhưng đành phải bỏ dở. Chỉ có chuyện học hành thì cụ chưa
dừng lại, chừng nào còn học thêm được thứ gì, mở mang thêm kiến thức
được chút nào là cụ vẫn dành thời gian tự học. Có nhiều người cứ hỏi, cụ
đã lớn tuổi như thế còn phải mày mò học tập làm gì, cụ Thi chỉ cười bảo
"mình thích thì mình học thôi, đâu phải cứ để làm gì thì mới học"."Vì
thế, tôi chỉ muốn nói với người trẻ rằng, mình còn sức, thích cái gì
thì cứ học thêm cái ấy. Học trước hết để biết, đừng vội hỏi học để làm
gì nhưng chung quy lại, kiến thức tích lũy trong đầu, vào một lúc nào
đó, chúng ta sẽ thấy nhờ nó mà mình đưa ra quyết định có thể làm thay
đổi cả định mệnh".


Nhận xét
Đăng nhận xét